| Xin chào, Khách |
Bạn cần phải Đăng ký trước khi đăng bài viết trên diễn đàn.
|
| Thông kê diễn đàn |
» Thành viên: 475,218
» Thành viên mưới nhất: GinoBoling
» Chủ đề: 488,091
» Bài viết: 544,451
Thống kê đầy đủ
|
| Thành viên Online |
Hiên tại có 1534 thành viên online. » 1 Thành viên | 1529 Khách Applebot, Baidu, Bing, Google, carleast13
|
|
|
| Những cơn mưa đời người |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:11 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Vài hạt mưa lác đác trên thềm nhà rồi càng lúc mưa càng mạnh dần. Má tôi nhìn trời khẽ thở dài: “Vậy là ba mày lại có việc để làm rồi đấy Bi”.
![[Image: mua-301013-638a5.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/mua-301013-638a5.jpg)
Hồi ấy tôi chỉ nghe vậy thôi. Còn bé xíu, lại mãi lăng xăng với những trò nghịch mưa, tôi nào có hiểu má nói gì. Chỉ biết, mỗi mùa mưa tới là má vừa lo vừa vui. Có lẽ, má vui vì ba sẽ có thêm công việc để làm.
Ba tôi làm cái nghề không có tên cụ thể, người ta hay gọi nôm na là nghề "bán sức lao động". Nói chung, cứ ai gọi là gì là làm nấy, bán sức lao động để kiếm miếng ăn. Mưa tới công việc của ba tôi nhiều lắm. Có lẽ vì mưa ai cũng lười, hoặc vì vào mùa mưa những công việc lao động chân tay thường dễ gặp nguy cơ tai nạn hơn nên người ta ngại làm. Còn ba tôi thì cứ vẫn cần cù, dùng sức lực của mình đội cả bầu trời mưa! Tôi thường đòi theo ba và được ba dẫn tới chỗ làm. Nơi ba làm là những công trường rộng lớn, hoặc có khi là những cái cống rãnh, có khi ba nhận bốc vác, thậm chí là đi xây vài thứ vớ vẩn nào đó. Tôi được ba cho ngồi một góc nghịch cát, thỉnh thoảng tôi lại chạy ra khoe ra một “chiến tích” nào đó, để nhận lại từ ba một nụ cười hiền. Người ba đẫm mồ hôi hay là mưa thấm ướt áo ba tôi cũng không rõ. Lần nào ba về cũng đã tối mịt, tôi đã ngủ say trên vai ba.Trong giấc ngủ của tôi có mùi mồ hôi nồng nồng của ba, có những đống cát tôi nghịch, những cái xẻng, cái cuốc và cả màn mưa ướt lạnh cuối chiều…
Tôi lớn lên cùng mưa, cùng những việc không rõ tên của ba, với những đống cát, xi măng và mùi vôi vữa, những người xắn quần đi trong mưa. Đã có lúc tôi ngốc nghếch hỏi ba: “Sao ba không núp vào để qua những cơn mưa rồi hãy làm tiếp?” Những lúc ấy ba lại cười xoa đầu tôi: “Phải tranh thủ làm hết việc nào đó rồi làm việc khác chứ con”. Mưa cứ rơi nặng hạt và ba vẫn đang lầm lũi đi xúc cát. Mắt tôi nhòe nước, những khi nhìn theo dáng ba trong mưa...
Tôi vào đại học, gánh nặng trên vai ba thêm oằn. Tự nhiên tôi đâm ra ghét cay ghét đắng cái nghề ba làm, vì nó cướp đi sức khỏe của ba. Tôi cũng ghét chính mình vì không thể giúp được gì cho ba. Những mảnh đạn thời chiến tranh làm chân ba thêm đau nhức, nhưng chưa khi nào tôi thấy ba nghỉ làm. Da của ba sạm đen vì gió, nắng; đôi tay chai sần, thô ráp.Tôi cũng từng phải chứng kiến cảnh những ông chủ quá đáng với ba, nói những lời nhục mạ ba, nhưng ba vẫn im lặng chịu đựng. Biết tôi uất ức, ba chỉ cười hiền: “Không phải ba không biết giận, nhưng quan trọng là phải kềm chế được cơn giận đó. Ba biết con nghĩ gì, miếng ăn là miếng nhục mà con! Đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, đừng để sĩ diện và tự ái làm mất đi những gì con đang cần cho cuộc sống”. Tôi im lặng, nuốt vào lòng từng lời ba nói…
Ba ngã bệnh vì mất sức. Má cắp nón đi làm thay ba. Tôi nghe tiếng ba khẽ thở dài ngao ngán. Tóc má như bạc hơn vì gánh nặng cuộc đời. Bàn tay má ngày càng chai đi, lưng cứ còng thêm. Dù gì cũng là đàn bà, gánh vác cái nghiệp của đàn ông sao mà kham nổi. Nhưng, chưa bao giờ tôi thấy má khóc. Dường như nước mắt làm yếu đuối con người nên má cứ giấu biệt nó đi.
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Tôi không quá tự tin đón nhận những hứa hẹn tương lai tươi sáng, chỉ biết hạnh phúc với những gì mình đang có trong hiện tại. Và với tôi, thế cũng đủ rồi. Tôi nhìn ra mảnh sân giảng đường, cây hoa dâm bụt duy nhất đang nở những bông hoa màu đỏ rực rỡ dưới màn mưa, trong khi tán lá xanh của những cái cây cao lớn uy nghi khác đã chìm khuất vào trong mưa. Tôi khẽ mỉm cười như đang dậy lên trong lòng hy vọng.
|
|
|
| Điều duy nhất anh không kể... |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:09 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Cái hôm Quân nói với tôi là đi công tác Hà Nội cách đây 3 tháng, hóa ra không phải như vậy. Thật sự là anh đi lên Gia Lai để thăm Huyền. Tôi tình cờ phát hiện điều này khi thấy trong ngăn bàn của anh hóa đơn thanh toán tiền khách sạn.
![[Image: ko-ke-301013-c062f.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/ko-ke-301013-c062f.jpg)
Mới đầu tôi ngạc nhiên khi thấy địa danh Gia Lai vì chưa bao giờ Quân nói với tôi là lên trên đó, sau đó là sự liên tưởng. Và cuối cùng là nỗi ngờ vực cứ đầy lên từng phút, từng giờ. Tôi nhất định phải tìm hiểu cho ra lẽ. Để rồi khi biết được sự thật, tôi gần như gục ngã.
Huyền là người yêu cũ của chồng tôi. Họ lớn lên bên nhau ở Pleiku và yêu nhau cũng trên vùng đất ấy. Cả hai cùng học Đại học Đà Lạt rồi cùng về làm việc ở ngành nông nghiệp của tỉnh. Sau đó Huyền theo gia đình định cư ở nước ngoài theo diện HO. Được một thời gian thì chị gửi thư về cho biết sắp lấy chồng và khuyên Quân đừng chờ đợi. Họ đứt liên lạc từ đó.
5 năm trước chúng tôi gặp nhau và đến với nhau như một sự đền bù của số phận: Người yêu tôi đã mất vì bệnh hiểm nghèo, còn anh thì đánh mất mối tình đầu. Con tim tôi đã chẳng phải khó khăn để yêu anh bởi tôi không quan niệm cứ giữ khư khư một bóng hình thì mới là người chung thủy. Tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm đẹp với người đã khuất nhưng tôi không chối bỏ tương lai.
Tôi đến với Quân bằng tình yêu chân thật, hết lòng và tin cậy bởi anh đã biểu hiện trước tôi như vậy. Anh kể cho tôi nghe những năm tháng của anh và Huyền; kể cho tôi nghe những khổ đau cũng như hạnh phúc mà anh nếm trãi cùng người con gái ấy. Chỉ duy nhất một điều anh không kể...
“Anh thật sự không biết Huyền đã mang thai, cô ấy cũng không nói...” - anh đã khóc khi nói với tôi điều này. Những giọt nước mắt của anh có một ý nghĩa khác. Anh nghĩ đến những năm tháng Huyền một mình nơi đất khách quê người, phải chống chọi với bệnh tật để giữ đứa con.
Và bây giờ, bệnh suy thận của chị đã đến giai đoạn cuối. Chị quyết định mang con trở về để sống phần còn lại của cuộc đời mình ở chính nơi họ đã gặp nhau, yêu nhau và có với nhau một kỷ niệm sâu sắc nhất. Trong một giây phút yếu lòng, chị đã gọi cho anh... “Anh không muốn làm em buồn lòng nên không nói. Nếu anh không quan tâm đến mẹ con cô ấy thì anh chẳng đáng làm một con người, nói gì làm một người chồng, người cha”- anh kéo tôi vào lòng, úp mặt lên tóc tôi.
Tôi cảm nhận được nỗi đau khổ, dằn vặt mà anh đang trãi qua. Thật lạ là sau khi nghe anh kể tất cả, tôi không còn ghen hờn, oán giận mà chỉ muốn được chia sẻ cùng anh. Nhưng tôi không biết phải làm gì. Tôi thấy chạnh lòng khi nghĩ đến hoàn cảnh của mẹ con Huyền. Tôi muốn lên thăm chị, muốn được cùng anh chăm sóc chị nhưng tôi lại ngại ngần.
Tôi không biết chị sẽ nhìn tôi như thế nào, nghĩ về tôi thế nào, có cho rằng tôi thương hại khi thấy chị bệnh tật hay không? Hơn thế, tôi còn sợ chị sẽ căm ghét tôi khi tôi là người đã giành lấy tình yêu của anh. Biết đâu, nếu tôi không xuất hiện thì hình ảnh của chị sẽ không bao giờ phai nhòa trong trái tim anh?
|
|
|
| Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH |
|
Đăng bởi: nv02 - 10-31-2013, 04:09 AM - Diễn đàn: Box rao vặt linh tinh
- Không có trả lời
|
 |
Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH
KỸ THUẬT BẢO TRÌ MÁY MAY CÔNG NGHIỆP
Khai giảng thường xuyên
Phương pháp dạy và học:
- Thành phần giảng dạy gồm nhóm kỹ sư công nghệ nhiều kinh nghiệm tốt nghiệp trường
Đại Học Sư Phạm kỹ thuật và các giáo viên chuyên nghiệp khác đảm nhiệm.
- Mỗi học viên một máy, thực hành trực tiếp trên máy với sự hướng dẫn nhiệt tình của giáo
viên giảng dạy.
- Sau khi hoàn tất chương trình học: Modul I & Modul II Trường Quốc Thảo chỉ
cấp “Chứng chỉ hoàn thành khoá học” cho những học viên có nộp bài kiểm tra tay
nghề. Chứng chỉ nghề có giá trị toàn quốc.
HỌC PHÍ: 2.900.000đ/ Modul/ 2 tháng
Đặc biệt khi đăng kí Modul tiếp theo giảm 10% học phí
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
Khóa bảo trì máy may công nghiệp - NMH
|
|
|
| Cái chuyện “phòng the” là rất tế nhị... |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:07 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Có lần khi vợ chồng gần gũi, anh xã thì thầm vào tai em: “Trước sau gì cũng cởi ra, hay là em đừng mặc vào...”. Nghĩ rằng anh thích nên từ đó em có thói quen lên giường là tự giác cởi bỏ...
![[Image: vo-chong-301013-26cd4.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/vo-chong-301013-26cd4.jpg)
Hồi đầu, em thấy anh rất cuồng nhiệt và luôn miệng nói rằng thật thú vị và rất nhiều cảm xúc . Hơn nữa, làm như vậy thuận tiện, như mâm cỗ dọn sẵn, cứ ngồi vào bàn và thưởng thức, chẳng phải mất công sức gì.
Thế nhưng em chẳng hiểu sao khoảng 1 tháng trở lại đây, mọi chuyện lại thay đổi rất kỳ cục. Ngày trước, cứ chạm vào nhau là mọi thứ bị đốt cháy rần rần, còn bây giờ, tự dưng anh ấy bảo không còn cảm giác nữa; thậm chí khi em chạm vào, anh còn bảo nhột nhạt, khó chịu.
Buồn nhất là mới đây, em vừa cởi ra để lên giường chuẩn bị ngủ thì anh xã bảo “mặc vào” một cách cộc lốc. Có phải anh ấy đã “no xôi, chán chè” hay có ai khác bên ngoài nên chê vợ nhà không?
Chúng em cưới nhau mới 8 tháng; anh xã 32 tuổi, còn em 25. Khi hỏi bạn bè thì có người cho rằng tại vì trước đây “máy móc” của anh xã em bị sử dụng bừa bãi nên bây giờ hỏng hóc; thêm vào đó, cái gì quen thuộc quá thì dễ nhàm chán. Sự thật có đúng như vậy không? Nếu vậy thì làm sao vợ chồng có thể ăn ở với nhau đến “đầu bạc răng long” khi ngày nào cũng thấy mặt nhau? (longhuynh...@yahoo.com)
Bạn thân mến,
Cuộc sống vợ chồng là một chuỗi những sáng tạo không ngừng. Chỉ riêng chuyện ái ân đã có trăm phương cách để mấy ngàn ngày bên nhau không nhàm chán. Do vậy, sáng tạo là một trong những điều quan trọng làm nên hương vị nồng nàn của cuộc sống gối chăn.
Mà nói đến sáng tạo tức là nói đến sự thay đổi, cải tiến; hôm nay phải khác hôm qua, ngày mai phải khác hôm nay. Cũng giống như nấu ăn, thêm cái này, bớt cái kia một chút sẽ làm bữa ăn thêm ngon miệng chứ còn cứ ăn hoài một thứ thì dù là cao lương mỹ vị, giỏi lắm cũng chỉ được 1 tuần là ngán. Một khi đã ngán thì rất khó thèm lại.
Trở lại vấn đề của các bạn và nhiều bạn trẻ khác, sự nhàm chán là thuốc độc giết chết tình cảm, cuộc sống lứa đôi. Hơn nữa, cái chuyện “phòng the” là rất tế nhị, đòi hỏi đôi bên cư xử phải hết sức tinh tế, nếu không điều kỳ diệu ấy sẽ trở thành... thô tục, phản cảm.
Trong chuyện vợ chồng, đa phần đàn ông thích ở người phụ nữ sự e ấp, dịu dàng, mờ mờ ảo ảo chứ không phải phô bày hết mọi thứ giữa thanh thiên bạch nhật. Các chị nên để cho trí tưởng tượng của các anh bay bổng chứ đừng “trần trụi hóa” chuyện ái ân như vậy. Lâu lâu “không mặc gì” khi lên giường sẽ tạo cảm giác thú vị; nhưng ngày nào, đêm nào cũng cho mấy anh nhìn ngắm thì dù cái “tòa thiên nhiên” ấy hấp dẫn cỡ nào cũng khiến nó trở thành bình thường, trần trụi. Chị em đừng nhầm lẫn chỗ này. Những lời nói được thầm thì vào tai khi đang bay bổng trong động thiên thai của các đấng nam nhi hoàn toàn không phải “trăm phần trăm sự thật”, chị em nên cảnh giác, chớ có toàn tâm, toàn ý nghe theo.
Vấn đề của bạn là hãy “mặc vào” như lời anh ấy nói mới đây. Đó mới chính là lời chân thật. Vì bạn cho anh xã thưởng thức một món ăn quá lâu nên anh ấy ngán chứ mới cưới nhau 8 tháng, chắc là không có chuyện “tò tí” bên ngoài đâu, đừng ngờ vực mà sứt mẻ tình cảm vợ chồng.
|
|
|
| Khiếp vì chồng đảm |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:05 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Trước khi lấy nhau, chúng nó trải qua một giai đoạn tìm hiểu mà theo tôi là quá kỹ và quá lâu. Chúng nó được cho ra riêng với căn nhà mà bên chồng đã chuẩn bị sẵn, thế nhưng cuộc sống vợ chồng lại không như nó tưởng tượng.
![[Image: chong-dam-301013-6394e.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/chong-dam-301013-6394e.jpg)
Chồng nó là con trai duy nhất trong gia đình có 2 người phụ nữ là mẹ và em gái. Bố chồng mất đã lâu, một mình mẹ chồng ở vậy tần tảo làm ăn nuôi con, chính vì thế mà mọi việc nhà, em rể tôi đều biết làm từ khi còn chưa yêu nhau.
Theo lời kể của nó, nó được chồng yêu thương và rất cưng chiều. Đã vậy, hằng ngày lại còn giúp vợ nấu cơm, giặt giũ, quét nhà. Mỗi buổi sáng sau khi đi thể dục về, chồng nó dắt xe ra sân cho vợ và quét nhà, lau nhà. Nấu ăn thì chồng nó nấu ngon không thua đầu bếp nên luôn giành phần đi chợ nấu ăn mỗi buổi chiều sau khi tan sở. Nhưng chính điều đó lại làm cho khoảng cách vợ chồng chúng nó ngày càng xa nhau.
Em gái tôi về hình thức cũng không đến nỗi nào, lại được ba mẹ tôi rèn làm việc nhà từ khi còn nhỏ, nên xét về phương diện tề gia nội trợ cũng xếp được loại khá. Thế mà trong mắt chồng nó, nó lại không được điểm nào. Nó làm cái gì chồng nó cũng cho là kém cỏi, không tốt, không giỏi bằng chồng nó. Hay cằn nhằn mỗi lúc nó làm cái gì đó không vừa ý mặc dù mẹ chồng không ngớt lời khen. Vì chồng nấu ăn ngon nên chưa bao giờ khen nó khi nó trổ tài nấu nướng đãi cả nhà vào dịp cuối tuần.
Lâu lâu ngày lễ, tết nó muốn hưởng cái không khí ngày xưa còn quen nhau, đòi chở nhau đi ăn. Nghe xong chồng nó gạt phắt, bảo ra đường ăn uống mất vệ sinh, mua đồ về nhà nấu ăn. Bao nhiêu không khí lãng mạn thuở còn quen nhau nay đã tắt ngấm. Nhiều lúc nó hay đùa với tôi rằng: “Ai nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, em thấy đúng thật. Biết thế ngày xưa không lấy chồng. Yêu nhau hoài vậy mà còn vui hơn”.
Nghe nó than thở mà tôi lại thấy tủi cho mình. Chồng tôi thì lại chúa làm biếng, thêm tính cách gia trưởng thì chắc là có tận thế anh cũng không giúp vợ làm việc nhà. Đơn giản là dắt xe ra đi làm thì anh chỉ dắt xe, còn nhà dơ hay bẩn do xe anh cũng mặc kệ. Vậy mới biết người ta hay mong muốn cái mà ta không có được.
Thôi thì tôi an ủi nó rằng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Thích nghi mà sống chung với bão vậy.
|
|
|
| “Đẹp giả tạo” và “xấu tự nhiên” |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:04 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Phụ nữ thường rất thích câu nói: Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp. Quả thật làm đẹp là cả một nghệ thuật.
![[Image: dep-301013-eb961.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/dep-301013-eb961.jpg)
Cải tạo “xấu tự nhiên”
Tôi có cô bạn được mệnh danh là “cá sấu” từ hồi còn học cấp ba. Cô nàng có nước da không thể đen hơn, người gầy đét, tóc rễ tre. Hồi ấy chúng tôi thường nói đùa: Có ma mới để ý đến mày. Ấy thế mà vài năm sau gặp lại tôi không tin vào mắt mình nữa khi “cá sấu” thuở nào giờ đã lột xác. Mái tóc rễ tre được ép mềm mại, phủ một màu hạt dẻ sáng rất hợp thời. Làn da vẫn ngăm ngăm đen nhưng sáng và mịn hơn, càng nhìn lại càng ấn tượng kiểu “Đen đẹp, đen giòn, đen điện ảnh”. Ngạc nhiên hơn là cô nàng đã là chủ sở hữu của một anh chàng rất đẹp trai, thành đạt.
Trước ánh mắt tò mò của chúng tôi, cô chỉ cười và nhắc lại câu nói tưởng đã xưa như trái đất “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp”. Và bí quyết của bạn tôi chính là “biết cách làm đẹp”.
Cô bảo rằng đã từng có lúc tự ti vì diện mạo của mình, nhưng rồi cô nhận ra, càng tự ti thì mình càng lu mờ trước người khác. Cô không bao giờ soi gương quá lâu để rồi vắt óc suy nghĩ tại sao da mình không trắng, tại sao tóc mình không mượt, tại sao mình gầy nhom… Người khác bảo mình xấu không tệ hại bằng việc tự mình chê mình xấu, cô khẳng định chắc nịch.
Thế rồi cô ấy lần mò trên mạng tìm hiểu cách ăn mặc sao cho phù hợp vóc dáng, cách trang điểm sao cho ấn tượng… Những thứ ấy dễ ợt, có gì khó đâu. Như bộ tóc rễ tre của mình, chỉ ra tiệm uốn tóc vài tiếng đồng hồ là khắc phục được thôi. Muốn da sáng và mịn hơn thì ăn nhiều trái cây, rau xanh, uống nhiều nước, rồi đắp mặt thường xuyên bằng dưa chuột, đầu tư hơn nữa thì chọn những loại kem trang điểm dưỡng trắng phù hợp… Toàn những thứ dễ mua, dễ làm, lại có tác dụng bồi bổ cơ thể rất tốt nữa.
Thế có phẫu thuật thẩm mỹ không, cắt mí, gọt cằm ý, tôi hỏi? Cô lắc đầu lè lưỡi, mình làm đẹp trong giới hạn tự nhiên thôi, đụng đến dao kéo sợ chết khiếp luôn.
Không riêng gì cô bạn tôi, rất nhiều cô gái đã dùng những biện pháp làm đẹp hết sức tự nhiên để cải tạo nhan sắc của mình. Cơ quan tôi phần lớn là gái ngoại tỉnh, nhiều em vừa ra trường, vào làm ở công ty còn nguyên vẻ hương đồng gió nội kiểu thôn quê, nhưng chỉ một thời gian ngắn các chị em người nọ học người kia cách trang điểm, ăn mặc, chăm sóc da dẻ, ăn kiêng để giữ vóc dáng… tất cả đều trở nên hiện đại, năng động, quyến rũ. Sếp tôi vẫn tự hào là “mát tay” trong việc chăm lo cho chị em phụ nữ, vào công ty một thời gian em nào cũng xin xắn, trẻ trung hơn hẳn.
Có em từng tâm sự với tôi: Hồi chưa vào làm ở đây, vì sợ mọi người “soi” em chẳng bao giờ dùng son phấn cả, nhiều lúc mùa đông trời rét, da dẻ thâm tím trông phát khiếp, khách hàng làm việc với mình họ cũng chẳng ấn tượng gì, giờ có tí son phấn vào khác hẳn, lúc nào cũng thấy tự tin trong giao tiếp, công việc cũng thuận lợi hơn nhiều.
Hay chọn đẹp giả tạo
Làm đẹp là nhu cầu rất tự nhiên của phụ nữ. Bởi đã là phụ nữ thì nhan sắc luôn được quan tâm chú ý số 1, phụ nữ vẫn được mệnh danh là “phái đẹp” mà.
Nhưng nhiều chị em hiện đại đã học theo các ngôi sao cả trong và ngoài nước quyết tiến đến cái đẹp bằng mọi giá, mang tính mạng mình ra đặt cược với ván bài sắc đẹp thì thật không đáng. Trong mọi cuộc thi hoa hậu, vẻ đẹp tâm hồn, trí tuệ vẫn luôn có trọng lượng hơn là vẻ đẹp hình thức bên ngoài. Đã có rất nhiều người đẹp bị ném đá vì “chân dài, óc ngắn”, cái miệng xinh đẹp nhưng lại thốt ra những lời vô vị, tẻ nhạt. Chỉ có những cô gái thực sự có trí tuệ và sắc đẹp mới xứng đáng là hoa hậu và được xã hội tôn vinh mà thôi.
Tất nhiên bạn sẽ nghĩ rằng làm đẹp bằng dao kéo cũng là một phần không thể thiếu trong đời sống hiện đại, khi y học ngày càng phát triển, con người có nhiều sự lựa chọn để cái đẹp được tôn vinh và tỏa sáng. Sự nghiệp của nhiều ca sĩ, diễn viên, người mẫu đã lên như diều gặp gió sau quá trình dao kéo, phẫu thuật thẩm mỹ, chứng tỏ rằng việc làm đẹp mang lại nhiều lợi ích cho phụ nữ. Rất nhiều cô gái thời nay cũng công khai ủng hộ quan điểm: “Thà đẹp giả tạo còn hơn xấu tự nhiên”.
Khoan nói đến những hệ lụy từ việc “dao kéo”, tôi thấy những phụ nữ đẹp theo kiểu giả tạo thật tội nghiệp bởi mọi người thường đánh giá vẻ đẹp của họ rất hờ hững, thậm chí là coi thường, bởi nó là “đồ giả”, cái gì mua được bằng tiền thì đều kém giá trị. Mà hàng giả, hàng nhái thì có bao giờ được đứng chung sân với “hàng xịn” đâu.
Dù nói thế nào, tôi vẫn rất thích câu trả lời của một cô ca sĩ khi được hỏi nguyên nhân nào khiến chị ngày càng xinh đẹp hơn: Tôi đã đi phẫu thuật… nhưng là “phẫu thuật tâm hồn”, và đứa con gái đáng yêu chính là bác sĩ phẫu thuật.
Nếu chúng ta có một tâm hồn đẹp, luôn tươi trẻ, lạc quan, tràn ngập tin yêu cuộc sống, tự tin về bản thân thì tự khắc chúng ta sẽ đẹp hơn. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, vẻ đẹp tâm hồn chính là vẻ đẹp vĩnh cửu và có sức hấp dẫn nhất của người phụ nữ. Người phụ nữ đẹp nhất khi họ tự tin về bản thân mình và có một tổ ấm hạnh phúc, có động lực để phấn đấu trong công việc và cuộc sống.
Hãy tự tin vì chúng ta là phụ nữ, là một nửa của thế giới và chính phụ nữ khiến cuộc sống nở hoa.
|
|
|
| Khai giảng khóa anh văn chuyên ngành may - NMH |
|
Đăng bởi: nv01 - 10-31-2013, 04:03 AM - Diễn đàn: Tiếng Anh
- Không có trả lời
|
 |
Khai giảng khóa anh văn chuyên ngành may - NMH
ANH NGỮ CHUYÊN NGÀNH MAY
I. NỘI DUNG ĐÀO TẠO:
1/ Đọc và dịch tài liệu chuyên nghành:
- Đọc và dịch tài liệu kĩ thuật: bảng hướng dẫn cách may, sự dụng nguyên phụ liệu, thông số kĩ thuật, hướng dẫn gắn nhãn, gắn thẻ bài, hướng dẫn gấp xếp bao bì, quy cách đóng thùng.
- Bảng góp ý khách hàng (coment): bảng hướng dẫn tiêu chuận kĩ thuật, quy định chung của tất cả khách hàng, bảng góp ý.
2/ Sử dụng cấu trúc văn phạm & đàm thoại thông dụng chuyên nghành:
- Luyện phát âm chuẩn trong suốt giờ học: nói và phản xả tự nhiên
- Luyện viết thư điện tử với khách hàng: bố cục, dùng từ, dùng câu, các vấn đề nảy sinh trong sản xuất, cách thức trao đổi thuyết phục khách hàng.
- Phương pháp, thiết kế, xây dựng một bộ tài liệu kĩ thuật chuyên nghành may
II. PHƯƠNG PHÁP DẠY HỌC:
- Kết hợp chặt chẽ giữa lí thuyết với thực hành & giáo trình tài liệu chuyên nghành riêng của TQ Thảo.
- Đội ngũ giáo viên nhiều kinh nghiệm trong giảng dạy và thực tế chuyên nghành.
- Qua khóa đào tạo này, học viên sự dụng kĩ năng ngôn ngữ vừa học được vào việc tìm hiểu, thu nhập và nâng cao được những kiến thức trong lĩnh vực chuyên môn của mình.
III. ĐỐI TƯỢNG ĐÀO TẠO:
- Đã học Anh ngữ phổ thông.
- Hoặc cán bộ, nhân viên đang làm trong lĩnh vực nghành may mặc muốn nâng cao thêm kiến thức Anh ngữ chuyên nghành để tăng hiệu quả công việc.
IV. THỜI GIAN HỌC:
- Tuần học 3 buổi: học vào các buổi tối 3-5-7. Vào lúc 18h30 đến 20h30.
V. HỌC PHÍ VÀ CHỨNG CHỈ CHUYÊN NGHÀNH
- Học phí: 2.900.000đ / khóa 2 tháng (Đóng trước ngày khai giảng trên giảm 2% học phí)
- Chứng chỉ: sau khi hoàn tất chương trình học Học viên phải hoàn thành bài thi kiểm tra cuối khóa. Trường Quốc Thảo chỉ cấp “Chứng chỉ hoàn thành khóa học” cho những học viên có nộp bài kiểm tra cuối khóa. Chứng chỉ nghề cấp có giá trị toàn quốc.
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
|
|
|
| Ta quên nhau đi |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:03 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
Em là cô gái có học thức, sinh ra trong gia đình gia giáo. Cả bố và mẹ đều muốn em lấy anh chàng xứng đôi vừa lứa. Anh học hành không đến nơi đến chốn, không bằng cấp, nên đã vay tiền để đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài từ mấy năm nay.
![[Image: ta-quen-nhau-di-301013-d3cda.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/10/ta-quen-nhau-di-301013-d3cda.jpg)
Lúc mình quen nhau, em đang là sinh viên còn anh lông bông trong thời gian chờ xuất cảnh. Để giải thích vì sao em yêu anh, vì sao em chọn anh thì em chịu, tình yêu đâu thể rạch ròi lý do.
Trong mắt bố, em là niềm tự hào. Bố khoe em với tất thảy bạn bè đồng nghiệp, bố luôn tin con gái rượu sẽ không bao giờ làm ông thất vọng. Yêu anh, em đi ngược với tất cả kỳ vọng lớn lao của bố mẹ. Thế nên, cả hai kiên quyết ngăn cản em đến với anh.
Hai đứa bị xét vào thế chênh nhau về học thức, về đẳng cấp, về mọi mặt. Mẹ bảo, vốn mọi sự chênh nhau chẳng bao giờ tồn tại một tình yêu hay hôn nhân lâu dài. Mẹ kiên quyết tách em ra khỏi anh. Mẹ nghĩ rằng, xa nhau như thế thì hai đứa sẽ dễ dàng quên nhau, nhưng không ngờ, mẹ càng làm khó càng khiến em thương anh nhiều hơn.
Em không chấp nhặt những điều mẹ lo lắng. Chênh nhau vì tình cảm mới lo chứ chênh nhau vì những thứ kể trên đâu hề gì. Dễ gì tìm được một người tri kỷ, hiểu và thương nhau đến nhường ấy.
Yêu xa nhưng hàng ngày hai đứa vẫn dành thời gian để trò chuyện với nhau. Thi thoảng nhớ em hay đôi lần em giận hờn, đòi chia tay là anh lại lục đục mua vé, bay về nước. Cái nắm tay siết chặt của anh, em hiểu là anh sợ mất em, giống như hai đứa cứ sợ mình xa nhau mãi.
Lâu lắm rồi, em và mẹ chẳng ngồi cùng nhau để tâm sự bao chuyện như ngày xưa. Hồi ấy, mẹ thường vuốt tóc em, hai mẹ con cùng vào bếp, cùng ăn uống trò chuyện rồi ôm nhau ngủ. Mẹ ân cần, dịu dàng và yêu thương em hết mức. Với em, mẹ còn là người bạn lớn. Thế mà bây giờ, không khí gia đình luôn nặng nề, ai ở phòng nấy. Mẹ ra tối hậu thư, chỉ nói chuyện với em khi hai đứa mình đã kết thúc.
Em từng nhẹ nhàng khuyên nhủ anh cứ kiên trì, bố mẹ nào cũng mong con mình hạnh phúc. Anh là hạnh phúc của em, thế nên một ngày nào đó, bố mẹ sẽ hiểu và ủng hộ hai đứa.
Lắm lúc nghe mẹ phân tích em cũng chột dạ, bần thần. Bố thì im lặng, bố chỉ bảo rằng mẹ nói không hề sai. Em thấy áp lực và mệt mỏi kinh khủng.
Tình cảm hai đứa rạn nứt dần vì khoảng cách, vì niềm tin, vì những thương yêu mông lung vời vợi, vì cái tôi quá lớn và chẳng thể cảm thông giữa hai người. Phải chăng mình đã quá mệt mỏi cho những cố gắng cuối cùng. Lời chia tay không ai nói ra nhưng mình đều biết đáp án cuối cùng của tình yêu tưởng rằng đẹp đẽ nhiều sóng gió này.
Em sẽ làm trọn đạo hiếu, sẽ bằng lòng rời xa anh để tìm một chàng trai nào đó vừa ý bố mẹ. Anh cũng không đủ kiên trì và bản lĩnh để chờ đợi sự cho phép của bố mẹ em. Chuyện chúng mình kết thúc âm thầm nhưng lại ồn ào như một sự kiện lớn.
Những ngày thực sự chia tay, em khó khăn từ bỏ thói quen chờ tiếng điện thoại của anh mỗi ngày. Chờ anh nhắc nhở em ăn uống, nghỉ ngơi. Chờ anh trở về và kể chuyện một ngày làm việc ở bên đó.
Bạn bảo em lụy tình và yếu đuối. Em biết, chỉ là em tiếc nuối và tha thiết với những kỷ niệm yêu thương đã đong đầy. Lại bần thần, đôi lúc nghi ngờ, mình đang tiếc nhau hay tiếc những thứ đã cùng nhau qua năm tháng ấy.
Em biết rằng, điều ta cần làm bây giờ là hãy quên nhau đi. Quên những kỷ niệm ngọt ngào, khổ đau từng có. Quên những lời thề hẹn, hứa mong. Bao nhiêu người yêu nhau rồi cũng dang dở, có đến với nhau được đâu. Rồi họ lại gặp một người yêu mình và mình yêu để lại bắt đầu chuyện yêu đương như chưa từng đổ vỡ. Em muốn tin, mình cũng vậy…
|
|
|
| Khai giảng khóa thiết kế thời trang - NMH |
|
Đăng bởi: nv01 - 10-31-2013, 04:02 AM - Diễn đàn: Box rao vặt linh tinh
- Không có trả lời
|
 |
Khai giảng khóa thiết kế thời trang - NMH
Nội dung đào tạo được xây dựng theo chương trình thiết kế thời trang Châu Âu
Khai giảng từ ngày 9 đến 17 hàng tháng
Thời gian học: Khóa/ 12 tháng/ 2 học kỳ.
Vào buổi 2-4-6 hoặc 3-5-7
Sáng: 08g30 đến 11g30 hoặc Chiều 13g30 đến 16g30 hoặc Tối 18g15 đến 21g15
Học Phí: 29.000.000đ/ khóa. Đóng trọn gói giảm 5% học phí.
Học phí chia làm 2 đợt. Mỗi đợt 50% học phí và hoàn tất học phí trong thời hạn 2 tháng. Đối tượng sinh viên chuyên ngành giảm 20% học phí.
Chương trình khuyến mãi: Giảm từ 10% đến 50% học phí (Tùy theo mỗi tháng bên trường có chế độ giảm khác nhau)
Giới thiệu khóa học:
Khóa học thiết kế thời trang sẽ giúp học viên phát triển kỹ năng thiết kế thời trang sáng tạo đồng thời cung cấp một nền tảng vững chắc các kiến thức trong ngành công nghiệp thời trang . Học viên sẽ có cơ hội được khám phá quy trình thiết kế từ Nghiên cứu xu hướng thời trang đến phát triển thành sản phẩm .
Trong suốt khóa học , học viên được đào tạo tập trung vào các chuyên môn thiết kế , thực hành bao gồm : nghiên cứu xu hướng thời trang , thiết kế đồ họa, vẽ phác họa thời trang , kỹ thuật tạo mẫu trên Manocanh và các kỹ thuật cắt may sản phẩm thời trang do chính mình thiết kế . Những hiểu biết về thời trang sẽ giúp học viên tạo nên thương hiệu tuyệt vời cho các nhà sản xuất, nâng cao sự tự tin, linh hoạt và chuyên nghiệp. Chúng tôi luôn tự hào vì đã dào tạo được nguồn nhân lực giỏi chuyên môn làm việc trong ngành công nghiệp thời trang.
Chương trình bao gồm các môn học:
I /. Hình họa :
1). Lý thuyết căn bản về nghệ thuật tạo hình
2). Kỹ thuật dựng hình , vẽ khối , vẽ vật thể
3). Kỹ thuật vẽ tượng người
II/. Trang trí :
1). Lý thuyết màu thời trang
2). Kỹ thuật pha chế màu sắc
3). Kỹ thuật trang trí
4). Phương pháp vẽ hoa văn .
5). Phương pháp vẽ cách điệu hoa lá , côn trùng , thú vật
III/. Phác thảo :
1). Phác thảo dáng người cơ bản và dáng người cách điệu
2). Phác thảo chi tiết trên cơ thể người
3). Phác họa thời trang
4). Phác thảo trang phục theo từng dáng người
5). Bộ sưu tập mini
IV/. Ý tưởng :
1). Lịch sử trang phục , lịch sử đương đại của thời trang
2). Kiểu và xu hướng thời trang
3). Hệ thống nghiên cứu thiết kế trang phục
4). Kỹ thuật phối hợp trong trang phục
5). Những tiêu chuẩn dự thi thời trang Việt Nam và Quốc tế
6). Bộ sưu tập thời trang cá nhân .
7). Bộ sưu tập thời trang nam nữ
V/. Adode Illustrator : thiết kế thời trang trên vi tính
1). Phát thảo sản phẩm trên vi tính
2). Thể hiện chất liệu từ các hiệu ứng trong phần mềm
3). Scan mẫu , xử lý hình ảnh , in mẫu .
VI/. Kỹ thuật may :
1). Kỹ thuật may và thành phần dệt may
2). Kỹ thuật may ứng dụng các công đọan trên sản phẩm
3). Kỹ thuật cắt may áo Sơmi , Quần tây
4). Kỹ thuật may nâng cao
VII/. Thiết kế rập căn bản :
1). Các nguyên tắt trong thiết kế rập
2). Kỹ thuật xoay chuyển pince
3). Ứng dụng cho trang phục trong thiết kế thời trang
VIII/. Thiết kế rập trang phục thời trang :
1). Thời trang nam , nữ và trẻ em
2). Trang phục công sở
3). Trang phục hàng ngày
IX/. CAD/CAM Modasoft :
1). Thiết kế , nhảy size , giác sơ đồ trên vi tính
2). Phương pháp nhập mẫu , in sơ đồ
X/. Kỹ thuật rập cao cấp : thiết kế mẫu trên Manocanh
1). Kỹ thuật phủ nylon và giấy mềm
2). Kỹ thuật phủ vải
XI/. Marketing thời trang :
1). Nghiên cứu và đào tạo kỹ năng giao tiếp
2). Truyền thông thương hiệu thời trang
3). Xây dựng thương hiệu thời trang
XII/. Đề tài tốt nghiệp :
1). Nghiên cứu , thiết kế theo phong cách thời trang cá nhân
2). Cắt may hòan chỉnh mẫu thiết kế thời trang cá nhân
3). Báo cáo và trình diễn về bộ sưu tập thời trang cá nhân
Mọi chi thông tin vui lòng liên hệ :
Trường đào tạo Công nghệ may và Thiết kế thời trang Trường Quốc Thảo
Địa chỉ: 391 Nam Kỳ khởi Nghĩa, Phường7, Quận 3, TP. HCM
Điện Thoại: 08.22412481 | 08.22113191
Hotline: 0903.8121.90 Fax: 08.39312544
NMH_31/10/2013
|
|
|
| Có là tình yêu? |
|
Đăng bởi: bunzun - 10-31-2013, 04:01 AM - Diễn đàn: Quân Sư Tình Yêu
- Không có trả lời
|
 |
“Giới thiệu với mấy ông, đây, Trâm, vợ bé của tui” - ông Danh vừa nói vừa xoa xoa tay lên lưng Trâm, tay kia cầm ly bia lắc lư, ra chiều tự hào.
![[Image: 4--tinh-yeu311013-0b824.jpg]](http://dantri4.vcmedia.vn/CnWngohd7OmCXXrgAyMG/Image/2013/09/4--tinh-yeu311013-0b824.jpg)
Cứ có bia rượu vô là ông Danh lại nói năng thiếu tế nhị như vậy. Mấy ông bạn nhậu, cũng U60 như ông Danh, ồ lên tán thưởng. Bỗng chốc, Trâm sa sầm nét mặt, đứng lên bỏ về, không thèm chào các bạn của chồng một câu. Theo ông Danh hơn 10 năm, đây là lần cô cảm thấy mất mặt nhất. Hai tiếng “vợ bé” được giới thiệu khơi khơi giữa đám đông như xát muối vào vết thương lòng âm ỉ của cô.
Khi mới 17 tuổi, đang phụ bán nước cho người dì ở Long Xuyên, Trâm phải lòng ông Danh. Lúc đó, dù đã gần 50 tuổi, nhưng vẻ bặt thiệp của ông đã cuốn hút cô gái “chưa biết mùi đời”. Ông Danh kết vẻ ngoài xinh xắn của Trâm. Mỗi lần xuống Long Xuyên công tác, ông đều ghé quán để "thăm" cô. “Ưng anh đi, anh cưới em về Sài Gòn” - câu bông đùa ban đầu của ông Danh được Trâm nhìn nhận như một lời hứa hẹn nghiêm túc. Khi đó, ông Danh còn thề thốt: “Do công việc làm ăn rày đây mai đó, nên anh chưa cưới vợ lần nào”. Trâm tin ngay. Cô đã “nhân danh tình yêu” để cãi lời mẹ, bỏ lên Sài Gòn cùng người yêu lớn hơn mình hai con giáp.
Trâm giục đăng ký kết hôn, ông cứ lần lữa, cuối cùng tung ra chiêu cũ mèm nhưng vẫn khiến nhiều phụ nữ tin là thật: “Anh đã có vợ con, nhưng ly thân từ lâu, việc ly hôn chỉ còn chờ thủ tục”. Trâm dấm dẳng đòi chia tay nhiều lần mà không xong. Chuyện còn nhùng nhằng thì Trâm mang thai. Đứa con ra đời trong nước mắt của người mẹ. Ngay từ việc làm giấy khai sinh - quyền cơ bản nhất của đứa con - cũng chỉ được ông Danh thực hiện khi Trâm khóc lên khóc xuống.
Mỗi lần bị Trâm đòi danh phận cho mình, cho con, ông Danh lại nói: “Tụi mình chỉ cần yêu là đủ. Chỉ cần anh chăm sóc cho hai mẹ con là được rồi”. Trâm nghe, lại thấy xuôi tai, tiếp tục phận làm lẽ. Rồi có những ngày con bệnh, công việc bấp bênh, chồng thì tranh thủ về với vợ cả, rồi lén lút đến thăm vợ lẽ, Trâm chán ngán, bế con về với mẹ ở An Giang. Cô từng quyết tâm bỏ hết quá khứ để làm lại từ đầu, coi như đứa con là một món quà trời ban cho nhẹ lòng. Nhưng, đời không đơn giản như suy nghĩ của cô. Ông Danh lại tìm về, ngọt nhạt đủ điều, thề thốt, lại tin vào những lời “bọc đường”, Trâm bồng bế con lên lại Sài Gòn, gửi nhà trẻ, mưu sinh bằng việc buôn bán mỹ phẩm.
Con được sáu tuổi, Trâm cũng “già đời” hơn ở tuổi 25, cảm nhận rõ hơn về sự bế tắc khi chịu “kiếp chồng chung”. Mình có sức khỏe, nhan sắc, tuổi trẻ, sao phải chịu cảnh “ăn đồ thừa” với một người phụ nữ khác? Cô quyết liệt hơn trong chuyện tình cảm, muốn bán căn nhà, chia đôi, đường ai nấy đi nhưng ông Danh không đồng ý. Ông không sợ mất nửa căn nhà nhỏ, chỉ sợ mất… vợ nhỏ.
Mệt mỏi với sự cù nhầy của ông, Trâm buông xuôi, mặc kệ. Chỉ riêng chuyện ứng xử, Trâm lạnh lùng và gắt gỏng nhiều hơn. Điều này khiến ông Danh thường xuyên bực dọc, thậm chí nổi thói côn đồ. Hôm bị giới thiệu “đây là vợ bé của tui”, Trâm bỏ về. Tối đến, ông nồng nặc mùi rượu, gây sự. Trâm cũng to tiếng qua lại. Ông đã cầm gạt tàn ném vào đầu Trâm, cầm dao đuổi Trâm chạy khắp xóm. Nhờ có người can ngăn, Trâm mới thoát. Sau lần đó, Trâm thật sự hết sạch mọi hy vọng. Cô nhận ra, xưa nay mình bấu víu vào những thứ hết sức mơ hồ. Có thể hy vọng vào một người đàn ông đã nói dối mình ngay từ ngày đầu gặp gỡ, sau đó là chống chế, bao biện hết ngày này qua tháng nọ? Mình là một phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp sao không làm chủ cuộc sống của mình mà cứ trói buộc vào một mối quan hệ bấp bênh như thế? Trâm tâm sự với người viết bài: “Em định nhờ báo can thiệp, nhưng cũng chẳng biết phải can thiệp điều gì. Em dại, em chịu! Em chỉ muốn chia sẻ sai lầm của em để những cô gái khác đừng dại như em ngày trước. Hai mẹ con em đã chủ động tìm cuộc sống riêng, không liên quan đến ông Danh nữa. Em từng tin vào tình yêu, nghĩ chỉ cần yêu nhau là đủ, nhưng với những gì đã trải qua, em mới thấy tình yêu cũng chỉ là cảm giác nhất thời. Nếu tình yêu đó không được vun đắp, người trong cuộc phải ngập trong đau khổ thì yêu hay không yêu chẳng có nghĩa lý gì nữa cả”.
Năm lần bảy lượt quyết tâm “làm lại cuộc đời” không thành, lần này có vẻ như Trâm đã đủ chín chắn để cứng rắn với chính mình hơn.
|
|
|
|